NTT – Vài năm nay, bạn đọc làm quen và ấn tượng với cái tên Võ Thị Phương Thúy qua những bài thơ trên mạng và trên báo. Nhà xuất bản Hội Nhà Văn đang chuẩn bị ấn hành tập thơ đầu tay “Xõa Ngày Tóc Rối” của Thúy vào dịp Ngày Thơ Nguyên Tiêu năm nay. Khi tập thơ đã vào nhà in, Thúy lại có một chùm thơ mới gửi tới nguyentrongtao.org. Phải nói sức viết của Thúy đang rất sung mãn. Nhân dịp này, NTT xin giới thiệu bài Tựa cho tập thơ và chùm thơ mới của chị.
TỰA XÕA NGÀY TÓC RỐI
Bài thơ đầu tiên của Thúy tôi đọc là bài “Trăng ca” dài 156 câu. Một giọng thơ lục bát điêu luyện, nhiều câu ngắt nhịp kiểu cách tân. Ngôn ngữ thơ trau chuốt. Hình ảnh thơ mờ ảo. Nội dung thơ mang nhiều ám tượng văn hóa Việt. Tôi không nghĩ đây là thơ của một người mới “tập tành” viết thơ, mà là thơ của một người khá già dặn tay nghề:
Dại gì mà kết phu thê
Trăng còn Tô Thị hẹn thề trăm năm
Em còn trăng lót vạt nằm
Tôi còn em ngậm đóa rằm chưa bưa (Xem tiếp)
NGUYỄN TRỌNG TẠO – NGƯỜI CHỌN THƠ LÀM NGHIỆP
(Bài in trên tạp chí Nhà Văn số Tết Nhâm Thìn 2012)
CAO XUÂN PHÁT
Người ta thường gọi Nguyễn Trọng Tạo là “nhà thơ – nhạc sĩ”, lại có người gọi ông là “nhà báo – họa sĩ”. Người nghệ sĩ nổi tiếng đa tài này phải sắm quá nhiều vai trong làng văn nghệ, thậm chí nghĩ đến rượu là người ta cũng lại gọi ông để cuộc rượu thêm vui. Nhưng trong một bài trả lời phỏng vấn báo chí, ông đã thổ lộ rằng, “Thơ mới là cái nghiệp của tôi”.
Hôm ông ra mắt tập sách sơ tuyển “Thơ và Trường ca” tại Trung tâm Văn Hóa Đông Tây, tôi ghé đến vào buổi tối, thấy rất đông người đang vừa uống rượu vừa nghe ông trò chuyện về thơ và nghe các ca sĩ hát những bài hát phổ thơ. Những bài hát người ta phổ thơ ông và những bài hát ông phổ thơ thi hữu. Một cuộc ra mắt sách thật ấn tượng, kéo dài suốt từ 9 giờ sáng đến 10 giờ đêm. Cầm tập sách dày gần 600 trang do ông ký tặng, tôi run run cảm động không chỉ vì tình cảm chân thành của ông dành cho độc giả, mà còn thấy cảm phục trước sức sáng tạo cường tráng của ông cho nghệ thuật. Riêng thơ, ông cũng đã có đủ cả nghìn trang… (Xem tiếp)
NGUYỄN TRỌNG TẠO
Về làng ăn Tết. Đường làng vừa rải nhựa không còn lầy lội như trước nên dù mưa lướt thướt người vẫn đi nườm nượp. Đêm giao thừa, cái loa xã phát cả CD 14 ca khúc của tôi. Nhiều người mới biết hóa ra chú Tạo (họ thường gọi tôi thế) cũng sáng tác nhiều bài hát. Thấy ấm áp lạ. Chợt nhớ có bài viết vừa đăng báo Tết, đưa lên đây để cảm tạ làng quê.
Con về nhà
Vắng Mẹ
Cây quanh vườn mồ côi Mẹ hai năm
Màu xanh lá buồn chi ngơ ngác thế?
Lòng bồi hồi ra ngõ ngóng xa xăm.
Như thuở nhỏ đường làng người đi chợ
Những đứa con thắc thỏm ngóng mẹ về
Con tóc bạc đi theo bầy trẻ nhỏ
Mẹ đâu còn để chờ bánh đa kê.
Mẹ đâu còn để đánh thức giao thừa
Con ngái ngủ giật mình thấy Mẹ về rất tỏ
Thắp nén nhang dâng bàn thờ Tiên Tổ
Bên hình Cha, Mẹ nở nụ cười hiền.
Con thấy Mẹ lom khom vào bếp, ra vườn
Mẹ múc nước giếng nhà trong vắt
Mẹ cho lợn ăn. Mẹ xới thêm luống đất
Mẹ trồng rau. Mẹ hát điệu xa vời…
Rồi Mẹ tiễn con đi về phía cuối trời
Chiếc gậy chống đã vẹt mòn năm tháng
Con ngoảnh lại chốn quê nhà xanh thẳm
Mẹ cười hiền, chống gậy đứng nhìn theo…
Diễn Hoa, Tất niên Tân Mão
NGUYỄN TRỌNG TẠO
NĂM 2011, VĂN HỌC VIỆT NAM KHÔNG ỒN ÀO
HIỀN NGUYỄN thực hiện
Nhà thơ, nhạc sỹ Nguyễn Trọng Tạo. Ảnh: Nguyễn Đình Toán
(Tổ Quốc) - Năm 2011 được coi là năm đầu tiên của thập niên thứ 2 trong thế kỷ này. Theo dòng chảy của thời gian, văn học vẫn có những chuyển động không ngừng để xác lập giá trị nghệ thuật của mình. Nhìn lại văn học năm 2011, chúng tôi đã có cuộc trao đổi với nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo.
PV: Thưa nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo, năm 2011 đã qua đi, theo ông thì văn học năm 2011 có những chuyến động nào đáng kể?
Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo: Nói chung văn học năm 2011 không ồn ào, không có cái gì gây sốc như những năm trước.
PV: Nhà thơ có thể nói rõ hơn về các chuyên ngành Thơ, Văn xuôi, Lý luận phê bình và Văn học dịch?
Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo: Về thơ thì năm nào cũng có rất nhiều tập thơ được in ra, nhưng nói chung là mang tính nghiệp dư, ít tính chuyên nghiệp. Nhưng điều này cũng là niềm vui riêng của người làm thơ. Tuy nhiên có mấy tập thơ đáng chú ý, đó là tập của Trương Đăng Dung – Những kỷ niệm tưởng tượng. Tập thơ này hơi khô một chút nhưng nó lại có nhiều vấn đề về con người, xã hội, mang được tính triết lý, tính tư tưởng. Trương Đăng Dung là một nhà nghiên cứu và ông làm thơ không nhiều, lặng lẽ nhưng tập thơ có tính chiêm nghiệm cao, nói được nhiều vấn đề khó nói. (Xem tiếp)
TỔNG HỢP
Xứ Việt ta có nhiều ngày Tết nhưng ít ai để ý về ý nghĩa của nó bằng cách tự hỏi Tết là gì? Và tại sao có những loại Tết khác nhau như: Tết ta, Tết nguyên đán, Tết đoan ngọ, Tết trung thu, Tết dương lịch, Tết âm lịch, Tết Cả, Tết cổ truyền …
天 增 歲 月 人 增 壽
Thiên tăng tuế nguyệt nhân tăng thọ
春 滿 乾 坤 福 滿 門
Xuân mãn càn khôn phúc mãn môn
Ý Việt:
"Trời thêm tuổi trăng, người thêm thọ
Xuân khắp muôn nơi phúc khắp nhà" (Xem tiếp)
Tùy bút của NGUYỄN TRỌNG TẠO
Cứ mỗi lần sắp Tết, tôi lại nhớ đến câu thơ của nhà thơ Nguyên Sa, câu thơ giản dị mà sao nó làm tôi rạo rực đến thế, nó nhắc tôi nhớ những lần được lì-xì mừng tuổi từ hồi còn nhỏ. “Hơi thở mới nguyên của đồng tiền mừng tuổi”. Đồng tiền mừng tuổi có hơi thở, hay là chính trái tim mừng rỡ của đứa trẻ nghèo đang đập mạnh khiến cho đồng tiền rung lên? Hay là chính mùi thơm của đồng tiền mới đang phả ra niềm vui của một mùa xuân tươi đẹp đang về?…
Nhớ câu thơ ấy, tôi lại nhớ mẹ tôi nhiều lúc túng thiếu phải cắn răng vay tiền hàng xóm. Ngày tôi đi bộ đội, quá đột ngột với bà. Khi biết tôi đi bà cứ cuống cả lên, không làm xong bất cứ một việc gì bà định làm, mãi đến lúc tôi và bạn bè đã đi tới quãng đường giữa đồng, thấy bà hớt hải chạy theo. Bà đi bên tôi một quãng đường, rồi giúi vào tay tôi mấy chục đồng bạc và một gói cơm nếp còn nóng. Tôi nghĩ, chắc là mẹ đã đi vay tạm ai đó mấy chục đồng để cho tôi, và tôi đã làm một việc mà đáng lẽ không nên làm. Tôi đưa lại bà số tiền bà đã giúi vào tay tôi:
- Con có tiền rồi. Mẹ cầm mà dùng.
Thế là nước mắt bà ứa ra. Bà vừa khóc thút thít vừa đi theo tôi một quãng nữa. Rồi bà cứ khóc như vậy, quay về làng. Tôi đi, đầu ngoái lại nhìn theo bóng mẹ đang lùi dần về phía làng quê xanh rợp bóng tre. (Xem tiếp)
NGUYỄN TRỌNG TẠO
Thiên An Môn đẫm máu - ảnh internet.
Có một thời chúng ta nói nhiều tới chuyên chính vô sản. Từ ông Lenin tới ông Stalin. Từ ông Mao đến ông Đặng. Từ ông A đến ông Z… Và máu đỏ nhuộm dân đen.
Máu. Máu. Và máu…
“Máu người không phải nước lã!!!”. Ai cũng biết điều đó.
Nhưng hôm nay chúng ta vẫn phải hàng ngày chứng kiến máu đổ. Máu đổ ở đâu xa?, ở ngay bên ta đấy thôi.
Chiến tranh, chết vì bom đạn đối phương. Hòa bình, chết vì bất đồng chí hướng. Học trò chết vì lời mắng của thầy cô. Bạn bè chết vì ghen tuông, hiềm tị. Đồng chí chết vì tham ô hủ hóa. Dân chết vì kẹt xe, kẹt đường sống, chết vì bọn “xã hội đen” hoành hành như chốn không người. Và chết vì quyền lực. (Xem tiếp)
TÁC PHẨM HAY TẠP CHÍ NHÀ VĂN NĂM 2011
NTT – Tạp chí Nhà Văn (Hội Nhà Văn Việt Nam) lần đầu tiên mở ra một thông lệ: “Bầu chọn tác phẩm hay hàng năm” in trên tạp chí. Đây cũng là một cách “nhìn lại” mình, đồng thời tôn vinh tác phẩm của cộng tác viên. Hồi tôi làm tạp chí Cửa Việt bộ đầu tiên (1990-1992) cùng anh Hoàng Phủ Ngọc Tường và Nguyễn Quang Lập cũng đã tạo ra “lệ” này. Hồi đó, tiền thưởng cho mỗi tác giả có tác phẩm hay hàng năm trên Cửa Việt chỉ 10 đồng, vừa đủ mua một con cua, nên nhiều người đã gọi đó là “Giải con cua” (như Giải Goncourt - Công-cua * trị giá 10 euro bên Pháp). Nhà thơ Nguyễn Khắc Thạch và Nguyễn Quang Thiều cũng đã từng nhận giải “Con cua” của Cửa Việt. Hiện nay, Nhà văn Võ Thị Xuân Hà (TBT) đang giữ bí mật tiền giải thưởng cho “tác phẩm hay hàng năm” in trên tạp chí Nhà Văn, nhưng thiết nghĩ, cũng như giải Goncourt, các tác giả sẽ giàu lên sau khi giải thưởng được công bố.
NHƯ MỘT COMMENT
Phụ họa với “Rét Đêm”
Sớm mai sương muối rơi dày
Em ra đồng với một ngày rét run
Cái chân lặn ngụp trong bùn
Cái lưng hứng trọn gió nguồn buốt tê
Tay ôm bó mạ vỗ về
Con tim thâu hết mọi bề rét đơn .
“Rét Đêm”, anh rét không em
Rét Đơn – em gánh từ đêm sang ngày.
Hà Nôi 9 độ – Một ngày áp tết 2012
ĐỒNG THỊ CHÚC
Từ cảm giác thực của cái rét dưới mười độ của miền Bắc, đông này, cái rét “cắt da” làm chảy những chữ viết về cái rét lặn sâu ở trong lòng ngay cả lúc mùa đông đã đi qua. Là lời đề từ nói trước, là cái phụ họa lấy cớ, nhưng câu kết khúc lục bát ngắn này đã mang cái rét đi thật nhọc nhằn. Rét đơn – em gánh từ đêm sang ngày. (Xem tiếp)
ĐỒNG THỊ CHÚC VÀ GIÓ PHƯƠNG NAM
NTT – Thật tình cờ, cùng lúc hai người phụ nữ ở hai đầu đất nước gửi cho nguyentrongtao.org hai bài thơ lục bát đúng vào ngày “rét hại” đầu năm. Hai bài thơ tuy cùng thể lục bát, nhưng nỗi buồn niềm vui lại có nét khác nhau, một bạc sương chịu đựng và, một màu đông nhuốm nắng… Xin giới thiệu cùng bạn.
ĐỒNG THỊ CHÚC
RÉT ĐƠN
Phụ họa với “Rét Đêm”
Sớm mai sương muối rơi dày
Em ra đồng với một ngày rét run
Cái chân lặn ngụp trong bùn
Cai lưng hứng trọn gió nguồn buốt tê
Tay ôm bó mạ vỗ về
Con tim thâu hết mọi bề rét đơn .
“Rét Đêm”, anh rét không em
Rét Đơn – em gánh từ đêm sang ngày.
Hà Nôi 9 độ – Một ngày áp tết 2012
GIÓ PHƯƠNG NAM
NƠI NÀY
Nơi này nắng vẫn thủy tinh
Gió hây hẩy gió long lanh má tròn
Mặt trời thì vẫn còn son
Đỏng đa đỏng đảnh mây còn rong chơi
Nhớ người đem áo ra phơi
Đong thơm chút nắng cho vời vợi thương
Nơi xa hun hút con đường
Nhớ chăng vạt nắng còn vương cuối trời
Bờ vai cho mượn người ơi
Quá rằm trăng vẫn sáng ngời đêm thanh
Xa vời tiếng gọi Em- Anh
Hai đầu nỗi nhớ giăng thành đêm đông!
Nhà thơ Nguyễn Quốc Anh - Ảnh Tùng Bách.
Nguyễn Quốc Anh sinh ngày 20 tháng 12 năm 1944, quê Đức Bùi, Đức Thọ, Hà Tĩnh, Uỷ viên BCH Hội Văn nghệ Nghệ An, Chủ tịch Hội VHNT thành phố Vinh. Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 2001.
Ông qua đời vào hồi 9 giờ 30 ngày 07/01/ 2012. Thọ 68 tuổi.
Nhập ngũ năm 1963, từng là khẩu đội trưởng pháo cao xạ chiến đấu ở tuyến lửa Khu 4. Năm 1967 về công tác tại tỉnh đội Hà Tĩnh (biên tập sách Người tốt việc tốt). Từ 1969 đến nay, liên tục công tác ở Hội Văn nghệ Hà Tĩnh, Nghệ Tĩnh, Nghệ An. Đã theo học Lớp viết ký của Cục Văn hoá QĐND Việt Nam và khoá VI trường Bồi dưỡng viết văn Hội Nhà văn; Tự học Luật và ngoại ngữ. Hội viên Hội Luật gia Việt Nam (1985), Báo cáo viên Hội đồng Giáo dục Pháp luật tỉnh Nghệ An.
Tác phẩm: Tình yêu sáng sớm (thơ, in chung với Nguyễn Trọng Tạo, 1974); và các tập thơ in riêng: Trái mùa hoa, Gửi theo bạn bè, Gập ghềnh lối cỏ, Chua ngọt thường ngày, Lời cây, Nghìn dặm chân trần, Gửi ngân hà, Tâm trạng. Văn xuôi: Gió ngàn (tập truyện), Rong chơi cùng Thần Chết (truyện ký).
Giải thương văn học: Giải ba thơ Hà Tĩnh (1967). Giải B văn do Hội Nhà văn-Bộ Giao thông vận tải trao cho bút ký Chuyện kể trước biển sóng; Giải B cuộc vận động sáng tác của Tổng cục Kỹ thuật QĐNDVN cho bút ký Cảm nhận Hải Vân. Và các giải B, C, giải thưởng Hồ Xuân Hương về thơ. (Xem tiếp)
VĨNH BIỆT NHÀ THƠ NGUYỄN QUỐC ANH
NGUYỄN TRỌNG TẠO – Tháng trước về quê nghe tin nhà thơ Nguyễn Quốc Anh ốm nặng, tôi đã vào Vinh đến nhà thăm anh. Anh thấy tôi vào, nằm trên giường đưa tay ra bắt. Tay anh chỉ còn xương. Thân hình anh bẹp dí như gián vào tấm nệm trải giường. Nhưng anh vẫn cười, nói là đang còn tập văn xuôi nữa chưa in được. Trên tường, vợ con in lại bìa mấy tập thơ văn của anh treo lên an ủi anh. Tôi nói với chị Minh và các cháu, hãy tập hợp các tác phẩm của bố lại và đánh máy để có dịp in thành tuyển tập lưu giữ lại cho gia đình và bạn đọc. Rồi tôi tặng anh tập Thơ và Trường ca vừa xuất bản, trong đó có một số bài thơ đã in trong tập thơ chung của tôi và anh năm 1974. Anh nói, giờ không đọc được nữa, nhưng sẽ nhờ vợ đọc cho nghe. (Xem tiếp)
NTT – Mấy hôm rét quá. Sáng dậy buốt tê cả chân. Bỗng thấy bài thơ viết cách nay một năm…
RÉT ĐÊM
Một mình anh với một đêm
Rét như chẳng thể rét thêm được nào
Ngoài trời gió cuốn gió cào
Rét từ chăn đệm rét vào trái tim
Rét nhiều từ độ xa em
Rét buồn từ nỗi nhớ quên rét về
Rét ngồi nhắm mắt tái tê
Thấy xa xôi bước làng quê chân trần
Bật đèn bóng rét đổ gần
Mở ti vi thấy mùa xuân hoa đào
Thấy em ở tận trời nào
Thấy anh tuyết trắng rơi vào khăn len
Giật mình điện thoại rung lên
Tiếng em ấm lại một đêm rét dài…
9.1.2011
NGUYỄN TRỌNG TẠO
TỰA TẬP THƠ “ĐA THỨC” CỦA HÀ LINH
NGUYỄN TRỌNG TẠO
NTT – Trong 41 hội viên được kết nạp vào Hội Nhà Văn 2012 có tên nhà thơ Hà Linh. Anh tên thật là Bạch Quốc Khang, tiến sĩ, hiện là Chủ tịch công đoàn nông nghiệp Việt Nam. Do làm công tác quản lý nên niềm yêu thơ và sáng tác thơ phải “giấu” cơ quan. Ngay cả khi lập blog để đăng thơ và giao lưu với bạn đọc anh cũng “ẩn danh” dưới tên một người bạn gái. Sau khi có nguy cơ bị phát hiện, anh lấy bút danh Hà Linh và mở blog bằng bút danh này. Rồi Hội bloggers Hà Nội thành lập, anh nhận chức Phó chủ tịch. Chỉ 2 năm sau, thơ anh ngày càng “chuyên nghiệp” và cho in tập đầu tay mang tên “Đa Thức”. Tôi đã viết lời tựa cho thơ anh. Đến nay anh đã in được 3 tập thơ, và cũng như Nguyễn Phan Quế Mai (một nhà thơ được tôi phát hiện qua blog và cũng viết lời tựa cho tập thơ đầu tay) được kết nạp vào Hội Nhà Văn với số phiếu cao. Nhân dịp này, xin đăng lại bài tựa của tôi viết đầu năm 2009.
Bản in







