ĐỪNG THÊM NHỮNG THÁNG TƯ...

 

ĐỪNG THÊM NHỮNG THÁNG TƯ...
NGUYỄN TRỌNG TẠO

Lại một tháng Tư sắp qua. 35 tháng Tư qua và hơn thế nữa. Sao người Việt hận thù nhau vẫn còn ghê gớm thế. Tôi đọc trên báo trên mạng thấy chả ai chịu ai chả cờ nào chịu cờ nào. Cờ đỏ sao vàng bay khắp cùng nước Việt. Cờ vàng ba sọc phấp phới quận Cam... Một đoàn người hô "đả đảo Việt cộng đả đảo cộng sản". Dân ta sao cứ đả đảo dân ta? Và cả một chiến sách "chống diễn biến hòa bình" không mệt mỏi. Hòa bình ai chả muốn. Vậy mà lâu nay tôi vẫn không hiểu tại sao lại "chống diễn biến hòa bình"? Có từ gì hay hơn rõ hơn không? Nếu chống những người âm mưu phản bội lại dân tộc thì cũng nên nói rõ ra chứ cứ nói lờ mờ thế thật khó mà hiểu nổi. Có lẽ giống ngày xưa đã từng chống "Nhân Văn - Giai Phẩm" toàn là từ đẹp. Thật lạ.

*Chống xâm lược thì tất nhiên cả dân tộc phải chống rồi. Chống Pháp rồi chống Mỹ rồi chống Bành trướng Bắc Kinh. Gọi là chiến tranh vệ quốc thì tất nhiên là chính nghĩa. Nhưng Pháp cút rồi Mỹ rút chiến tranh vẫn cứ xảy ra trên đất nước thân yêu. Bọn ngoại bang thật hiểm ác chúng trang bị vũ khí cho dân ta đánh dân ta. Ừ thì biết là hai phe đối đầu nhưng dân ta thì khổ thì chết chóc tang thương. Phải mất hơn 20 năm dân tộc mới đi qua được chiếc cầu Hiền Lương dài 194 mét. Không thể tính được bao nhiêu xác người Việt thì vắt qua được 1 mét cầu. Và dòng sông chia cắt ấy ám ảnh như một "dòng sông máu" trong lịch sử dân tộc. Có lẽ câu thơ Xuân Diệu viết ngày đầu chia cắt đã ám vào máu dân tộc này: "Dòng sông Bến Hải chảy qua tim"! Vậy mà sau bao nhiêu tang thương ấy ta được tôn đứng tuyến đầu cho phe này phe kia lại bị chính cái anh phe mình ra đòn Bành trướng rồi một anh nữa lại lệnh cấm vận ta. Ngẫm mà đau.

Chiến tranh Việt Nam-Kỷ niệm 40 năm Mậu Thân 1968 by tlvna.Hãy cảnh giác trò "tọa sơn quan hổ đấu". Hãy cảnh giác ngoại bang. Cái khó của những ông vua là làm sao yên dân và ngoại bang luôn thân thiện. Vậy mà câu nói của Phu-xích luôn văng vẳng đâu đây: "Hãy cảnh giác!".

Vậy thì dân tộc này phải hòa giải. Đó là con đường không thể khác con đường sống.

Vẫn biết đánh nhau thì kẻ thua người thắng. Nếu không có kẻ thua thì ai thắng được đây. Phải tung hô người chiến thắng. Nhưng cũng phải cám ơn kẻ bại trận chứ. Uýt-man lớn bởi ông đã viết nên hai câu thơ này:

Hãy nổi kèn lên tung hô đoàn quân chiến thắng trở về!

Hãy nổi kèn lên chúc mừng những người thua chết chìm dưới đáy biển sâu!

Thắng thua thì cũng đã rồi. Vậy mà vẫn cứ đau. Nguyễn Duy đã có lúc đau quá mà thốt lên: "nghĩ cho cùng mỗi cuộc chiến tranh/ phe nào thắng thì nhân dân đều bại". Là nói như Xi-mô-nốp: "Người ta sinh ra không phải để làm lính". Chiến tranh là bắn giết. Nhưng than ôi họ đều là những con người!

Cứ tưởng đất nước thống nhất rồi chỉ toàn niềm vui. "Non sông thu về một mối" như bài diễn văn chiến thắng đã đọc nhưng lòng người đã thu về một mối hay chưa? 35 năm vẫn còn trăm mối tơ vò.

Trước khi qua đời ông Võ Văn Kiệt đã rất đau đớn mà thốt lên: "Ba mươi năm rồi mà sao dân tộc này vẫn chưa hòa giải đươc?". Câu nói đó cũng là một thú nhận sự bất lực của ông vì ông từng là Thủ tướng nước này. Nhưng đó là một lời than có thể chia sẻ được nếu ta vì dân tộc muốn thu về một mối. Tôi chia sẻ với ông vì tôi đã từng nghĩ: Một dân tộc mà lũ trẻ không biết mơ mộng và người già không biết sám hối đó là một dân tộc bất hạnh. Hãy trân trọng sự sám hối.

Thật khó mà hòa giải được ngay khi phân định thắng bại. Nhưng nếu người chiến thắng dám dang rộng vòng tay thì người ngã ngựa không sợ mình bị giết. Tôi không nhớ hai từ "hòa giải" xuất hiện sau thống nhất bao năm nhưng hình như cũng chỉ mới đây thôi. Có còn hơn không. Muộn còn hơn không. Tuy vậy hòa giải thì không thể nói suông. Phải bằng những hành động thực tế. Điều này thì ông Hồ Chí Minh trước đây là một bậc thầy. Ông thu phục được dân chúng thu phục được nhiều trí thức nhân sĩ Việt ở nước ngoài còn thu phục được cả đồng minh. Đã làm chính trị thì phải cao mưu thậm chí thủ đoạn nhưng cái tâm sáng thì nó sẽ tỏa ra. Ông chọn dương ngọn cờ "độc lập dân tộc" là thượng sách. Dù nhân bất thập toàn nhưng làm người lãnh đạo hay làm lãnh tụ thì phải vì nghĩa lớn. Người ta trách ông giả làm Trần Dân Tiên để viết về mình nhưng khi biết điều đó tôi coi cuốn sách ông viết là một "hồi ký" thì thấy ông viết rất giỏi bởi động cơ và hành động của ông không có gì xấu mà ngược lại ông nói về tinh thần yêu nước. Ông nói và làm không khác nhau là mấy.

Lãnh đạo ta đang học gương ông Hồ nhưng học trò thì cũng ba bảy học trò. Thậm chí có học trò suốt đời lưu ban.

Tuy vậy không phải tất cả lãnh đạo ở Việt Nam hiện nay không muốn "hòa giải dân tộc". Hòa giải là nguyện vọng cấp thiết của người Việt Nam dù trong hay ngoài nước. Nhưng cái bí nhất là chưa "hóa giải" được. Mà muốn hòa giải được trước hết phải hóa giải đã. Chúng ta phải làm tuần tự mới hy vọng đươc phải giải quyết cái dấu "sắc" trước đã rồi cái dấu "huyền" sẽ đến. Nếu không giải quyết hóa giải hận thù hóa giải quan niệm dân chủ thì thật khó để tiến tới hòa giải dân tộc được.

Nhìn ngược lịch sử Việt Nam hơn nửa thế kỷ qua vấn đề "hóa giải" hiện nay đang là một nan đề. Trước hết là ứng xử của nhà cầm quyền với những người từng "ở phía bên kia" hay đang "ở phía bên kia". Phải có cái nhìn trọng thị. Tốt nhất là hãy nói không phân biệt như Mỹ nói không phân biệt chủng tộc và Obama được bầu làm Tổng thống là một minh chứng. Tức là không chỉ nói suông mà nói đi đôi với làm mới dựng được lòng tin giữa muôn dân. Nên nhìn tổn thất trong cuộc chiến tranh trước 1975 là tổn thất chung của dân tộc dù bên này hay bên kia chiến tuyến. Hãy cầu siêu cho cả những người chiến bại. Hãy tuyên dương những người có hành động giữ nước dù họ ở phía nào.

Thiển ý của tôi thì những người Việt chiến bại trước đây nếu vì lợi ích dân tộc vì hòa hợp tiến bộ thì cũng đừng cố chấp những sai lầm của kẻ chiến thắng. Bất kỳ công dân nào mang hộ chiếu Việt Nam đều có quyền ứng cử và bầu cử. Hãy tin vào nhân dân họ nghèo khổ nhưng tâm lớn họ phận hèn nhưng minh triết.

Tôi biết vài điều tôi nói chỉ là muối bỏ biển. Nhưng đó là vì lòng tôi muối mặn. Hãy hóa vàng đi hỡi hận thù ích kỷ. Hãy hòa vào nhau hỡi dòng máu Lạc Hồng. Mẹ Việt Nam không thể vui khi anh em thù hận. Không ai mong có thêm những tháng Tư thù hận vẫn còn vương...

Cuối tháng Tư 2010

thanhthuy1959

Tôi biết vài điều tôi nói chỉ là muối bỏ biển. Nhưng đó là vì lòng tôi muối mặn. Hãy hóa vàng đi hỡi hận thù ích kỷ. Hãy hòa vào nhau hỡi dòng máu Lạc Hồng. Mẹ Việt Nam không thể vui khi anh em thù hận. Không ai mong có thêm những tháng Tư thù hận vẫn còn vương...

******************************************************
Anh đã nói hộ rất nhiều người !

NHD

NHD

viết cho VOA và NT Tạo

Đại hội đảng CS từ cơ sở hãy thảo luận

vấn đề cơ bản này

Kính gửi các đại hội đảng CSVN các cấp – đồng kính gửi bà con nông dân cả nước

Bùi Tín viết riêng cho VOAThứ Ba 27 tháng 4 2010

Thanh Vân

VNI-Times viết "Chỉ có bọn rừng rú mới vui mừng trên xác chết kẻ thù."

Hơn thế nữa mừng vui trên xác chết người anh em do chính mình giết (chỉ vì khác chính kiến) thì quả là man rợ.

Nhà văn Dương Thu Hương khi cùng đoàn quân tiến vào Saigon đã bàng hoàng khi nhìn ra sự thật của cái chiến thắng ngày 30 tháng tư "khi đội quân chiến thắng vào Sài Gòn năm 1975 trong khi tất cà mọi người trong đội quân chúng tôi đều hớn hở cười thì tôi lại khóc. Vì tôi thấy tuổi xuân của tôi đã hy sinh một cách uổng phí .... và thật chua chát khi nền văn minh đã thua chế độ man rợ.

VNI-Times

Chỉ còn 1 cách hòa giải

Những người CS không bao giờ chấp nhận sự khác biệt. Không muốn cùng tồn tại với người khác. Muốn hòa giải dân tộc VN chỉ có bỏ chế độ CS này và thực hiện dân chủ trong chính trị. Nếu không mọi đề xuất chỉ là ảo tưởng.

Chỉ có bọn rừng rú mới vui mừng trên xác chết kẻ thù.

Hân

Ý tưởng của ông rất hay. Có điều lạ một cái là những hình minh họa lại là những hình có tính cách xát muối vào mặt những người thua trận. Thành ra không biết ông có thật sự mang ý tưởng hóa giải và hòa giải hay không.

Tôi tin là ông thật tâm nhưng chỉ cần nhìn vào cách ông chọn hình minh hoạ thì mới thấy là cái quá khứ của mỗi người chúng ta nó đã ăn sâu vào tiềm thức. Gột rửa thật sự quả là khó.

Điều thứ nhì góp ý là kêu gọi hóa giải và hòa giải với các lãnh đạo nhà nước CHXHCNVN là điều vô vọng. Vì đối với những người cùng phe thắng trận với họ mà họ còn đối xử tàn tệ thẳng tay nếu tỏ ra bất đồng chính kiến.

Đối với tôi lời kêu gọi hóa giải và hòa giải chỉ có thể xảy ra một cách thực sự khi lịch sử sang trang lần nữa với một chế độ do chính nhân dân chọn.

tuyen45

CHÀO ANH TRỌNG TẠO !

Đêm đã khuya rồi nhưng tôi vẫn đọc bài:
"ĐỪNG THÊM NHỮNG THÁNG TƯ..." lại lần thứ hai .
Những gì anh viết trong bài quả là chua chát cho dân tộc cho đất nước này .
Tôi là người lính tham gia giải phóng Miền Nam tại Đà Nẵng sau một năm mới về Miền Bắc. Vừa qua nhân ngày giải phóng Đà Nẵng tôi có vào thăm lại chiến trường xưa tôi có hai nhận xét :
-Đà Nẵng phát triển kinh tế rất mạnh và còn có nhiều tương lai hứa hẹn Đang chờ ở phía trước ...
-Trng ngày 27-28-29/3/2010 tôi và bạn bè đi khắp các đường phố Đà Nẵng thấy có nhiều đoạn phố đóng cửa im ỉm .Hỏi một đồng đội cũ đang sống ở gần đó thì được trả lời : Đó là những gia đình ngụy quân ngụy quyền có thân nhân chết trận trong ngày giải phóng Đà
Nẵng . Năm nào họ cũng đóng cửa như thế .
Tôi buột miệng nói ra "mình cười thì người khóc"
Đây là nợ máu khó mà xóa nhòa đi được. Ngoài ra còn nhiều mất mát khác của họ nữa ...
Đây là tôi chỉ nói một góc hẹp của Đà Nẵng Còn ...
Vậy là vấn đề hòa hợp là nguyện vọng chung của dân tộc nhưng chắc cũng phải vài đời sau nữa khi nỗi đau mờ phai quên đi...
Theo tôi nghĩ thì đừng bao giờ có 30/4 lần thứ hai nữa
Cảm ơn anh Trọng Tạo Chúc anh nhiều niềm vui.

Xin lỗi đêm qua gửi góp ý lần một không được; gửi lại lần hai tôi vội vàng nhầm vào trang trước . bây giờ tôi com lại nhờ anh Trọng Tạo xóa giúp tôi góp ý ở trang trước đi
Cảm ơn anh nhiều Chúc vui khỏe .

nttnew

Cám ơn anh Hà Văn Thịnh đã gửi "comment" qua mail:

Tuyệt vời anh Tạo ơi "Đừng thêm những tháng Tư..."

Hà Văn Thịnh