ĐỪNG THÊM NHỮNG THÁNG TƯ...

 

ĐỪNG THÊM NHỮNG THÁNG TƯ...
NGUYỄN TRỌNG TẠO

Lại một tháng Tư sắp qua. 35 tháng Tư qua và hơn thế nữa. Sao người Việt hận thù nhau vẫn còn ghê gớm thế. Tôi đọc trên báo trên mạng thấy chả ai chịu ai chả cờ nào chịu cờ nào. Cờ đỏ sao vàng bay khắp cùng nước Việt. Cờ vàng ba sọc phấp phới quận Cam... Một đoàn người hô "đả đảo Việt cộng đả đảo cộng sản". Dân ta sao cứ đả đảo dân ta? Và cả một chiến sách "chống diễn biến hòa bình" không mệt mỏi. Hòa bình ai chả muốn. Vậy mà lâu nay tôi vẫn không hiểu tại sao lại "chống diễn biến hòa bình"? Có từ gì hay hơn rõ hơn không? Nếu chống những người âm mưu phản bội lại dân tộc thì cũng nên nói rõ ra chứ cứ nói lờ mờ thế thật khó mà hiểu nổi. Có lẽ giống ngày xưa đã từng chống "Nhân Văn - Giai Phẩm" toàn là từ đẹp. Thật lạ.

*Chống xâm lược thì tất nhiên cả dân tộc phải chống rồi. Chống Pháp rồi chống Mỹ rồi chống Bành trướng Bắc Kinh. Gọi là chiến tranh vệ quốc thì tất nhiên là chính nghĩa. Nhưng Pháp cút rồi Mỹ rút chiến tranh vẫn cứ xảy ra trên đất nước thân yêu. Bọn ngoại bang thật hiểm ác chúng trang bị vũ khí cho dân ta đánh dân ta. Ừ thì biết là hai phe đối đầu nhưng dân ta thì khổ thì chết chóc tang thương. Phải mất hơn 20 năm dân tộc mới đi qua được chiếc cầu Hiền Lương dài 194 mét. Không thể tính được bao nhiêu xác người Việt thì vắt qua được 1 mét cầu. Và dòng sông chia cắt ấy ám ảnh như một "dòng sông máu" trong lịch sử dân tộc. Có lẽ câu thơ Xuân Diệu viết ngày đầu chia cắt đã ám vào máu dân tộc này: "Dòng sông Bến Hải chảy qua tim"! Vậy mà sau bao nhiêu tang thương ấy ta được tôn đứng tuyến đầu cho phe này phe kia lại bị chính cái anh phe mình ra đòn Bành trướng rồi một anh nữa lại lệnh cấm vận ta. Ngẫm mà đau.

Chiến tranh Việt Nam-Kỷ niệm 40 năm Mậu Thân 1968 by tlvna.Hãy cảnh giác trò "tọa sơn quan hổ đấu". Hãy cảnh giác ngoại bang. Cái khó của những ông vua là làm sao yên dân và ngoại bang luôn thân thiện. Vậy mà câu nói của Phu-xích luôn văng vẳng đâu đây: "Hãy cảnh giác!".

Vậy thì dân tộc này phải hòa giải. Đó là con đường không thể khác con đường sống.

Vẫn biết đánh nhau thì kẻ thua người thắng. Nếu không có kẻ thua thì ai thắng được đây. Phải tung hô người chiến thắng. Nhưng cũng phải cám ơn kẻ bại trận chứ. Uýt-man lớn bởi ông đã viết nên hai câu thơ này:

Hãy nổi kèn lên tung hô đoàn quân chiến thắng trở về!

Hãy nổi kèn lên chúc mừng những người thua chết chìm dưới đáy biển sâu!

Thắng thua thì cũng đã rồi. Vậy mà vẫn cứ đau. Nguyễn Duy đã có lúc đau quá mà thốt lên: "nghĩ cho cùng mỗi cuộc chiến tranh/ phe nào thắng thì nhân dân đều bại". Là nói như Xi-mô-nốp: "Người ta sinh ra không phải để làm lính". Chiến tranh là bắn giết. Nhưng than ôi họ đều là những con người!

Cứ tưởng đất nước thống nhất rồi chỉ toàn niềm vui. "Non sông thu về một mối" như bài diễn văn chiến thắng đã đọc nhưng lòng người đã thu về một mối hay chưa? 35 năm vẫn còn trăm mối tơ vò.

Trước khi qua đời ông Võ Văn Kiệt đã rất đau đớn mà thốt lên: "Ba mươi năm rồi mà sao dân tộc này vẫn chưa hòa giải đươc?". Câu nói đó cũng là một thú nhận sự bất lực của ông vì ông từng là Thủ tướng nước này. Nhưng đó là một lời than có thể chia sẻ được nếu ta vì dân tộc muốn thu về một mối. Tôi chia sẻ với ông vì tôi đã từng nghĩ: Một dân tộc mà lũ trẻ không biết mơ mộng và người già không biết sám hối đó là một dân tộc bất hạnh. Hãy trân trọng sự sám hối.

Thật khó mà hòa giải được ngay khi phân định thắng bại. Nhưng nếu người chiến thắng dám dang rộng vòng tay thì người ngã ngựa không sợ mình bị giết. Tôi không nhớ hai từ "hòa giải" xuất hiện sau thống nhất bao năm nhưng hình như cũng chỉ mới đây thôi. Có còn hơn không. Muộn còn hơn không. Tuy vậy hòa giải thì không thể nói suông. Phải bằng những hành động thực tế. Điều này thì ông Hồ Chí Minh trước đây là một bậc thầy. Ông thu phục được dân chúng thu phục được nhiều trí thức nhân sĩ Việt ở nước ngoài còn thu phục được cả đồng minh. Đã làm chính trị thì phải cao mưu thậm chí thủ đoạn nhưng cái tâm sáng thì nó sẽ tỏa ra. Ông chọn dương ngọn cờ "độc lập dân tộc" là thượng sách. Dù nhân bất thập toàn nhưng làm người lãnh đạo hay làm lãnh tụ thì phải vì nghĩa lớn. Người ta trách ông giả làm Trần Dân Tiên để viết về mình nhưng khi biết điều đó tôi coi cuốn sách ông viết là một "hồi ký" thì thấy ông viết rất giỏi bởi động cơ và hành động của ông không có gì xấu mà ngược lại ông nói về tinh thần yêu nước. Ông nói và làm không khác nhau là mấy.

Lãnh đạo ta đang học gương ông Hồ nhưng học trò thì cũng ba bảy học trò. Thậm chí có học trò suốt đời lưu ban.

Tuy vậy không phải tất cả lãnh đạo ở Việt Nam hiện nay không muốn "hòa giải dân tộc". Hòa giải là nguyện vọng cấp thiết của người Việt Nam dù trong hay ngoài nước. Nhưng cái bí nhất là chưa "hóa giải" được. Mà muốn hòa giải được trước hết phải hóa giải đã. Chúng ta phải làm tuần tự mới hy vọng đươc phải giải quyết cái dấu "sắc" trước đã rồi cái dấu "huyền" sẽ đến. Nếu không giải quyết hóa giải hận thù hóa giải quan niệm dân chủ thì thật khó để tiến tới hòa giải dân tộc được.

Nhìn ngược lịch sử Việt Nam hơn nửa thế kỷ qua vấn đề "hóa giải" hiện nay đang là một nan đề. Trước hết là ứng xử của nhà cầm quyền với những người từng "ở phía bên kia" hay đang "ở phía bên kia". Phải có cái nhìn trọng thị. Tốt nhất là hãy nói không phân biệt như Mỹ nói không phân biệt chủng tộc và Obama được bầu làm Tổng thống là một minh chứng. Tức là không chỉ nói suông mà nói đi đôi với làm mới dựng được lòng tin giữa muôn dân. Nên nhìn tổn thất trong cuộc chiến tranh trước 1975 là tổn thất chung của dân tộc dù bên này hay bên kia chiến tuyến. Hãy cầu siêu cho cả những người chiến bại. Hãy tuyên dương những người có hành động giữ nước dù họ ở phía nào.

Thiển ý của tôi thì những người Việt chiến bại trước đây nếu vì lợi ích dân tộc vì hòa hợp tiến bộ thì cũng đừng cố chấp những sai lầm của kẻ chiến thắng. Bất kỳ công dân nào mang hộ chiếu Việt Nam đều có quyền ứng cử và bầu cử. Hãy tin vào nhân dân họ nghèo khổ nhưng tâm lớn họ phận hèn nhưng minh triết.

Tôi biết vài điều tôi nói chỉ là muối bỏ biển. Nhưng đó là vì lòng tôi muối mặn. Hãy hóa vàng đi hỡi hận thù ích kỷ. Hãy hòa vào nhau hỡi dòng máu Lạc Hồng. Mẹ Việt Nam không thể vui khi anh em thù hận. Không ai mong có thêm những tháng Tư thù hận vẫn còn vương...

Cuối tháng Tư 2010

ng2hien

Sâu sắc cảm động

Một bài viết sâu sắc cảm động. Bất cứ ai cho dù Quốc hay Cộng khi đọc bài này cũng phải suy ngẫm.
Cảm ơn bác Nguyễn Trọng Tạo bài viết rất phù hợp trong những ngày này.

nlnd

uoc gi

"Tiêu đề bài viết những bức ảnh minh họa những trích dẫn ... đều rất "đắt". Ước gì " - abc
Ước gì có được những bức ảnh minh họa của cả người chiến thắng về Mậu Thân 68 ở Huế cải cách ruộng đất thập niên 50 ở Bắc hay pháo kích trường tiểu học Cai lậy lấy đi sinh mạng khoảng ba mươi em học sinh ... để đỡ trạnh lòng những người chiến bại hic hic ...

Xem ra sự cột buộc tâm thức của mỗi người mỗi bên đều đã khó cởi khó gột dù rằng chính người viếi những giòng này ngày xưa luôn luôn mong dợi một nước Việt thật sự độc lập thống nhất để người VN có thể ngẩng mặt cùng thế giới ... Chẳng thế mà câu thơ đâ`u tiên viết từ trại đã là:
Thoát cuộc chiến lòng mừng cho dân tộc
Ngẫm tương lai ngày tháng bỗng phai nhòa ...

Thân kính
một người lính ND năm xưa

abc

Cảm ơn anh Tạo về bài viết.
Tiêu đề bài viết những bức ảnh minh họa những trích dẫn ... đều rất "đắt". Ước gì ngày càng nhiều người thích sử dụng cái ngôn ngữ tử tế như vậy.

Chúc anh Tạo luôn khỏe.

Một người đọc

TimXua

kính bác Tạo!

những gì đã nói trong sách lịch sử nhà trường sách vở trong nước và những gì cập nhật bây giờ trên các phương tiện công chúng từ ngoài nước.. không biết tin vào đâu..thật băng khoăn??

Bùi Hoàng Tám

"Tôi biết vài điều tôi nói chỉ là muối bỏ biển. Nhưng đó là vì lòng tôi muối mặn. Hãy hóa vàng đi hỡi hận thù ích kỷ. Hãy hòa vào nhau hỡi dòng máu Lạc Hồng. Mẹ Việt Nam không thể vui khi anh em thù hận. Không ai mong có thêm những tháng Tư thù hận vẫn còn vương..."
Một bài viết trí tuệ và xúc động. Nếu là TBT tôi sẽ chỉ đạo in trang NHẤT báo Nhân dân. Nếu là Chủ tịch Hội Nhà văn VN tôi chỉ đạo in trang NHẤT báo Văn nghệ...
Vâng muốn HÒA GIẢI trước hết phải HÓA GIẢI. Chữ HÒA GIẢI nếu thếm dấu hỏi thì thành HỎA GIẢI nếu thễ dáu nặng thì thành HỌA GIẢI...

Ngô Sách Thân

Anh Tạo ạ tôi là nhà giáo già đã làm việc hơn bốn mươi năm. Tôi nghĩ sau cuộc chiến Nam Bắc của Hoa Kì; các đoàn quân của họ vui mừng chào đón nhau cùng nhau xây dựng và baỏ vệ đất nước vì ý nguyện của chính phủ hợp ý nguyện của tất cả người dân. Còn sau chiến tranh mình cứ hận thù nhau đâu có phải vì dân mình ghét nhau? Đâu phải người dân thù nhau? Có lẽ tại hai ý thức hệ chưa hòa hợp được. Nếu mọi người Việt Nam đều nghĩ Tổ quốc trên hết thì đâu còn hận thù nhau khi đó có gì mà hận thù nữa nhỉ? Buồn thật!

Nguyên Hùng

Bác Tạo

Mà muốn hòa giải được trước hết phải hóa giải đã.
__________
Bài này được viết và đưa lên vào dịp này là quá đúng lúc bác ạ.
Các cụ đã nói "Tiên trách kỷ..." mà. Tại sao sau 35 năm mình vẫn bị chống đối quyết liệt như thế?

Chúc bác một tháng Tư nhiều mưa.

catbien

Tháng tư

Lại một tháng Tư sắp qua. 35 tháng Tư qua và hơn thế nữa. Sao người Việt hận thù nhau vẫn còn ghê gớm thế. Tôi đọc trên báo trên mạng thấy chả ai chịu ai chả cờ nào chịu cờ nào...
Tôi biết vài điều tôi nói chỉ là muối bỏ biển. Nhưng đó là vì lòng tôi muối mặn. Hãy hóa vàng đi hỡi hận thù ích kỷ. Hãy hòa vào nhau hỡi dòng máu Lạc Hồng. Mẹ Việt Nam không thể vui khi anh em thù hận. Không ai mong có thêm những tháng Tư thù hận vẫn còn vương...

Sớm mai thăm anh đọc bài viết thật ý nghĩa
Chúc anh ngày mới nhiều may mắn nhé!