NGƯỜI QUA ĐỜI VÀ NGƯỜI SẮP QUA ĐỜI

NTT: Hôm qua 14/10/2010  tôi vừa trải qua ca phẫu thuật u vảy đáy lưỡi tại bệnh viện Tai Mũi Họng TW do Bs Khoa Chủ nhiệm khoa Thanh học và Bs Thu thực hiện (do bác sĩ Ngọc cựu Chủ nhiệm khoa gửi gắm). Tôi tỉnh lại sau hơn 1 tiếng đồng hồ gây mê để thực hiện ca mổ và sau đó được đưa về giường hậu phẫu. Mấy giờ liền tôi phải nhờ con gái và người thân nghe giùm điện thoại. Và tôi vô cùng cảm động khi nhiều bạn bè và người thân đã gọi điện và nhắn tin thăm hỏi.

Điều kỳ lạ là nhịn từ sáng sớm đến 4h chiều mà không thấy đói. Hơn 4h chiều thì ăn được cháo và 18h30 cùng gia đình con cháu ra nhà hàng Bia hơi Hà Nội cạnh cổng bệnh viện ăn tối. Những người bạn đến thăm tôi lúc đó (Ba Tỉnh Nguyễn Đình Toán Đoàn Tử Huyến...) đều được mời ra quán bia và nâng ly tưng bừng trong sự ngạc nhiên mãi đến 21h mới chia tay. Tất nhiên theo chỉ định của bác sĩ tôi chỉ nâng bằng... ly nước suối.

Hôm nay 15/10 tôi nhận được hai tin nhắn về 2 người thân: 1 người vừa qua đời 1 người sắp qua đời đó là anh Nguyễn Thắng Vu cựu giám đốc nxb Kim Đồng - người đã đổi đời nxb bằng bộ sách Đô Rê Mon nổi tiếng và anh Nguyễn Sĩ Cứ - Tổng biên tập tạp chí Vietnam Business Forum. Nội dung như sau:

1. Gia đình xin kính báo: Ông Nguyễn Thắng Vu đã từ trần hồi 3h20 sáng ngày 14/10/2010 thọ 77 tuổi. Lễ viếng từ 10h đến 11h30 ngày 16/10/2010 tại Nhà tang lễ Bộ quốc phòng số 5 Trần Thánh Tông - Hà Nội.

2. Nguyễn Sĩ Cứ bị K di căn giai đoạn cuối. Đang cấp cứu tại nhà A6 bệnh viện Việt Xô tầng 4 - Huỳnh VCCI.

Vừa nhận được tin nhắn thì có điện thoại Nguyễn Ngọc Hạnh gọi. Hạnh từ Đà Nẵng ra thăm Cứ báo từ bệnh viện: anh Cứ hôn mê sâu nhưng em có nói với anh ấy là anh Tạo đang nằm viện vẫn hi vọng có một phép nhiệm mầu sẽ đến cứu Cứ. Nói chuyện với Giang (con gái Cứ) tôi dặn cháu hãy luôn mở máy di động của bố (0913556295).

Tôi lấy máy di động mở ngược mục Tin nhắn đến và thấy bài thơ Nguyễn Sĩ Cứ gửi tôi lúc 14:45 ngày 28/5/2010. Bài thơ như một Di chúc gửi lại trần gian đọc mà ứa lệ:

Đành từ biệt ba phần tư nước mắt
Còn phần tư như một tiếng thở dài
Đành từ biệt những Lưu Linh vui tính
Để nhặt tận cùng những tiếng ca vui
Giờ ta ôm một phần tư buồn tẻ
Nhạc Moza cùng nước lọc uống hoài
Nhát dao sắc rạch phần tư số phận
Thành bài thơ dành tặng bạn bè tôi

Buồn quá lại mệt tôi đăng lại 2 bài viết dưới đây để chia sẻ với 2 người thân yêu cùng gia đình và bạn bè.

(Tôi đang viết entry này thì nhận được tin nhắn: NGUYỄN SĨ CỨ ĐÃ QUA ĐỜI LÚC 21h50 ngày 15/10/2010)

.

1. ÔNG GIÀ NGHIỆN SÁCH THIẾU NHI

NGUYỄN QUANG LẬP

          
         
Cùng anh Nguyễn Thắng Vu (giữa) tại Ngày Thơ Việt Nam Văn Miếu 2009

.
Từ khi đi làm việc đến giờ mình được làm việc với ba ông sếp đó là Hoàng Phủ Ngọc Tường Văn Lợi và Nguyễn Thắng Vu cả ba mình đều   coi như anh trọng như thầy họ cũng coi mình như thằng em thân thiết đó là một diễm phúc không phải ai cũng có được.

Mình về làm việc ở Nhà xuất bản Kim Đồng năm 1996 bỏ báo Văn Nghệ về đấy vì với 800 ngàn của báo Văn nghệ không đủ nuôi vợ con Kim Đồng hứa trả cho mình ba triệu đồng/ tháng đơn giản chỉ có thế thôi. Nhiều bạn bè ngạc nhiên lắm nói sao mày lại về Kim Đồng mày mà về Kim Đồng a. Bây giờ nghĩ lại quả là bàn tay số phận đã chìa ra đúng lúc từ ngày về Kim Đồng mình thật sự đổi đời.

Khi mình về đấy thì Kim Đồng đã qua kì hoạn nạn đang đến kì thịnh vượng chứ trước đó thì gay go lắm. Mấy anh quen sống trong bao cấp đến khi cơ chế chuyển đổi Nhà nước bắt phải tay làm hàm nhai không anh nào không lúng túng có anh chết yểu ngay từ đâu Kim Đồng cũng thế. Ai đời thuả một NXB trung ương mà giám đốc phải vay tiền nhân viên để in sách sách bán không được càng vay càng khốn. Hình ảnh tổng biên tập Bùi Hồng phải bày cả chiếu sách bên Bờ Hồ ngồi chồm hổm bán lẻ từng cuốn một... đến chết cũng chẳng ai quên.

Anh Vu nhận chức giám đốc đúng thời kì đó anh bay đủ trò xoay xở đủ kiểu hết chuyện tranh ba chiều đến Tôn Ngộ Không cử động vẫn không sao ngoi qua được cơn bĩ cực. Một ngày đẹp giời anh được một người từ Thái Lan về giới thiệu cuốn Đôremon nói cuốn bày bán chạy lắm. Sách Nhật đọc từ sau ra trước lóại truyện tranh comic được làm như phim lâu nay xứ Việt chỉ quen tranh trên lời dưới chưa ai biết tí gì về ngôn ngữ loại truyện tranh này thành ra nhìn vào như nhìn cái hũ nút chẳng ai hiểu gì cả.

Nhiều người khuyên nên bỏ ta không hiểu làm sao trẻ con hiểu được làm chẳng biết có bán được không khéo không ôm cục nợ vào thân lại còn tiếng Nhật tiếng nhéo bản quyền bản kéo mệt lắm. Nhưng anh Vu quyết làm đó là quyết sách đúng đắn nhất của đời anh đẩy Kim Đồng một bước lên tiên   đưa Nguyễn Thắng Vu trở thành nhà làm sách số 1 của ngành Xuất bản.

Sách bán chạy không ngờ số lượng tăng vùn vụt hàng ngày từ năm bảy ngàn lên đến năm bảy vạn cuối cùng dừng lại con số 20 vạn. Anh Vu nhiều lần véo vào đùi thử xem đang mơ hay là thật một bước lên tiên quả thật còn hơn cả một giấc mơ bây giờ nhớ lại chuyện này anh hãy còn rất xúc động.

Mình về Kim Đồng buổi sáng buổi trưa anh gọi vào phòng đưa cho ba triệu nói em cầm lấy mà mắc cái điện thoại mình nói em mắc rồi mà. Anh cứ dúi vào tay nói thì cứ cầm đi anh em trong cơ quan đều có suất ba triệu mắc điện thoại cả nhưng em mới về thì chưa được tiêu chuẩn ấy. Kể ra anh bảo văn phòng cấp cho em cũng được nhưng như thế không hay anh em mình cùng làng phải giứ ý. Khi đó mình mới biết  anh cùng làng với mình nhà mình anh biết không sót người nào lại còn chơi thân với ông anh cả về sau lại biết anh còn có họ hàng xa với mình nữa.

Được vài ngày anh lại gọi vào đưa cho hai triệu nói anh thấy dáng mày mặc áo da đẹp lắm mua một cái mà dùng. Mình kiên quyết nói không anh nhìn mình rưng rưng nói thì cứ coi như anh mày cho mày có gì đâu.

Mình áy náy quá kể chuyện này với anh Nam ( Trần Đình Nam) con rể cụ Nguyễn Huy Tưởng anh Nam cười khì khì nói ôi anh cho tao nhiều lắm cho mày thế đã ăn thua gì. Sau này thì biết trong cơ quan ai có chút khó khăn anh đều giúp đỡ cả chẳng cứ gì mình. Anh thuộc típ trọng người tài đám văn trẻ Trần Đức Tiến Trần Kì Trung Đỗ Quang Hạnh Bùi Chí Vinh... gặp lần nào anh đều dúi tiền vào túi.

Số anh hình như sinh ra để bao bọc người khác. Hồi chiến tranh anh phải nuôi một đàn cháu lắt nhắt lít nhít đứa mất mẹ đứa bố chết.  Cái thời đói khổ vô biên thêm một miếng ăn không hề đơn giản một mình anh kéo một đoàn tàu há mồm cả con lẫn cháu mười mấy đứa ai nhìn cũng phát sợ. Đến thời đổi mới cháu con đứa nào cũng ăn ra làm nên NXB Kim Đồng đến kì phát đạt thì anh lo bao bọc người ngoài.

Có lẽ không có cơ quan nào dám nuôi 100 bà mẹ Việt Nam anh hùng như Kim Đồng cũng chẳng nhà xuất bản nào dám xây cả chục cái trường học như Kim Đồng chưa kể hàng ngàn suất học bổng Đôremon hàng chục thư viện lớn nhỏ các xã vùng sâu vùng xa. Thực ra Kim Đồng chả giàu có chút của ăn của để chứ chả giàu ối cơ quan giàu gấp năm gấp mười Kim Đồng chẳng ai làm như anh.

Mình ngồi với Nguyễn Nhật Ánh lần nào cũng vậy nói chuyện loanh quanh một hồi thế nào cũng lại cũng nói chuyện anh Vu. Chưa thấy ai Ánh quí và phục như anh Vu. Ánh viết văn thành đạt văn chương trước khi gặp anh Vu nhưng có thể nói chắc rằng nó chỉ trở thành đại gia văn học thiếu nhi  khi và chỉ khi gặp anh Vu. Ít ai chăm sóc khách hàng tỉ mỉ cụ thể đầy thái độ trân trọng và thân thiết tựa người nhà như anh Vu Ánh vượt qua kì hoạn nạn cũng một phần có sự giúp đỡ của anh. Bộ Kính vạn hoa đã đưa Nguyễn Nhật Ánh lên nhà văn có số lượng bạn đọc lớn nhất trong lịch sử văn học nước nhà trong đó có công của anh Vu không nhỏ nếu không muốn nói là rất lớn.

Tuồng như trời sinh Nguyễn Thắng Vu ra để làm sách thiếu nhi anh nghiện làm sách đến độ có lẽ chỉ trừ khi ngủ là anh không nghĩ về sách. Bất kì lúc nào anh cũng nghĩ về sách nói về sách anh nói say sưa không biết chán kể từ tuổi ba mươi cho đến gần tuổi tám mươi rồi vẫn cứ nói. Mỗi năm nhà Kim Đồng cho ra cả nghìn đầu sách không cuốn nào anh không chăm chút từng ly từng tí một cái lỗi kĩ thuật bé tí cũng làm anh mất ngủ..

 Anh Nam nói anh Vu nghiện sách thiếu nhi hơn người ta nghiện thuốc phiện. Mình gật đầu cái rụp nói đúng đúng bây giờ nếu ai đó cấm anh  Vu nghĩ về sách thiếu nhi thì anh chết ngay tức khắc chẳng cần bệnh tật gì.

Mình bị anh phạt một triệu khi biên tập cuốn  Bí mật hồ cá thần của Nguyễn Quang Thiều vì để sai lỗi chính tả quá nhiều. Bị phạt nhưng mà sướng chỉ vì nghe anh nói đúng một câu: : "Nếu không biết tôn trọng trẻ em thì đừng làm sách trẻ em". Bị phát nặng bị mắng cũng dữ nhưng cuối ngày anh lại gọi vào nhét vào túi cho một triệu nói mày giỏi nhưng chớ có chủ quan nghe em. Cái nhìn thắm thiết của anh đến bây giờ mình hãy còn nhớ.

Gần tết nghe tin anh Vu ốm mình chạy đến viện Việt Xô thăm nhìn mặt anh tái xanh hơi lo lo. Anh nói cười vui vẻ nói chỉ bị xơ phổi thôi bác sĩ nói chỉ cần uống loại thuốc gì đó một viên 5 triệu ngày hai viên một tháng là khỏi.

Mình trêu anh nói bác nhiều tiền như quân Nguyên miễn sao lành bệnh thôi chứ một viên 5 triệu thì xúc phạm bác qúa. Anh cười khà khà nói uống thuốc này phải tuyệt đối kiêng hút thuốc thèm thuốc chết được giá có thuốc nào chữa lành bệnh mà vẫn được hút thuốc thì viên 10 triệu cũng chơi.

Mình cười tươi nhưng nói thật rất xúc động.

 Anh năm nay đã 77 tuổi rồi suốt đời chẳng ăn uống chơi bời gì chỉ ba chén nước chè cà phê với thuốc lá. Cả ba thứ đó cấm nữa thì quá tội cho anh. Chợt nhớ đến anh Phùng Quán cả đời không được chén rượu ngon đến khi có rượu hảo hạng thì ốm nặng không được uống.

Anh ngồi với mình suốt buổi chiều anh nói liên tục nói nhiều đến nỗi mình phải về để anh nghỉ nếu còn ngồi đấy anh vẫn cứ nói. Cũng như cả trăm lần khác anh chỉ nói chuyện sách tuyệt không nói chuyện gì khác đôi khi ngồi như con gà rù hễ ai nhắc đến chuyện sách anh lại bừng tỉnh nói say sưa đôi mắt già nua vẫn lấp lánh nhiều ước vọng.

.

2. ĐỌC THƠ NGUYỄN SĨ CỨ

NGUYỄN TRỌNG TẠO

 Có người làm thơ dễ dàng như suối nguồn tuôn chảy không bao giờ vơi cạn. Có người làm thơ khó khăn như đàn bà vượt cạn trong cơn đau sinh nở. Có người không đầy cảm xúc cũng làm được ra thơ. Có người cảm xúc dâng tràn mà trước thơ ngồi cắn bút. Thơ hay thơ dở thơ dở dở ương ương tràn ngập chợ thơ như trên trời dưới đất chỉ có thơ. Thơ nhiều đến ngạt thở chứ thơ chẳng còn tự nhiên như hơi thở mà ta vẫn hoài vọng một thời. Trong cái trường thơ hỗn mang đó Nguyễn Sĩ Cứ có muốn trở thành một nhà thơ hay không? Anh dè dặt như một kẻ biết điều. Anh lặng lẽ như một người chiêm ngẫm. Anh sợ hãi như một chàng trai tân vừa chạm tình trường: "Ngực ai rờn rợn chạm nơi tay"...

       Còn nhớ ba năm trước Nguyễn Sĩ Cứ đưa tôi 30 bài thơ nhờ đọc xem có in thành tập được không. Đã tuổi "tri thiên mệnh" mà trong tay có 30 bài thơ thì quả là quá ít so với gia tài thơ của bao người làm thơ khác; nhưng nếu in thành tập thì 30 bài kể cũng hơi nhiều. Tập Đầu súng trăng treo của Chính Hữu chỉ có 20 bài mà làm cho các nhà văn học sử không bao giờ dám bỏ sót tên tuổi của nhà thơ. Tôi đọc 30 bài thơ của Cứ phân vân mãi cuối cùng bảo anh nên đợi một thời gian xem có thêm được một số bài nữa không? Ý tôi muốn tập thơ cần có thêm một sức nặng về chất nghĩa là phải gây được ấn tượng riêng mạnh hơn nữa. Cứ nghe tôi nói hơi hẫng một giây rồi anh im lặng. Ba năm sau tập bản thảo thơ của anh đã dày gấp rưỡi. Những bài thơ mới đã đến độ ""chín tới" với những xót đắng của yêu thương và chiêm nghiệm:

Cái cây trước nhà bị chặt

Ra giêng chim lại tìm về

Bơ vơ đánh rơi tiếng hót

Tiếng hót loang dài mặt đê

Sang năm rồi sang năm nữa

Hết cây chim chẳng tìm về

Chim hót trong băng cát-xét

Tiếng chim bán đầy chợ quê.

        (Tiếng chim)

Trong lời vô ngôn

nỗi niềm

vỡ tung

ngực khát

em nói yêu tôi

ngoài tầm thể xác

nhưng có khi

cơn mưa tôi

không dịu em

cơn khát

chính là điều bất hạnh

vô ngôn.

         (Vô ngôn)

         Thơ Nguyễn Sĩ Cứ đa cảm đa nghĩ. Những hồi nhớ quá khứ bám đuổi cật vấn. Những chiêm nghiệm thực tại xoáy lật róng riết. Những yêu thương rạo rực trong kìm nén. Và vì thế thơ anh mang chứa nỗi buồn buốt nhói khuất ẩn - một nỗi buồn chìm. Cái nỗi buồn mà nếu không có nó thơ sẽ trơ ra xác chữ.

        Nỗi buồn trong thơ Nguyễn Sĩ Cứ là nỗi buồn chia sẻ với những bất hạnh ở đời. Kể cả khi anh cất lên cái giọng tưng tửng của "kẻ thích đùa" thì đấy cũng là cái giọng đùa ra nước mắt:

Giấc mơ mùa đói đàn chim thiên di

giấc mơ mùa no vỗ cánh dậy thì

giấc mơ mồ côi có giày để đánh

giấc mơ mùa lính cắt sốt đại ngàn

giấc mơ mùa quan chan chan bổng lộc

giấc mơ mùa học không có dạy thêm

giấc mơ mùa em đường cong mỹ mãn

giấc mơ mùa hạn nước đầy phù sa

giấc mơ không mùa mùa không mộng mị...

       (Mơ mùa)

        Đôi lúc Nguyễn Sĩ Cứ muốn thoát khỏi những con chữ quen thuộc để chuyển tải tư duy của người thơ hiện đại. Sau khi kiểm lại thế kỷ "Người nghèo kiếm ăn chân trời góc bể/ Người giàu phát minh món lạ nhậu chơi" anh như rơi vào miền không trọng lượng:

đêm

chùm sao rụng

hố đen khép

vũ trụ đầm đìa

giấc mơ

toát mồ hôi lạnh

bảnh mắt

nhét giấc mơ vào họng

sửa soạn bộ mặt kiếm cơm

giành giật với cả chính mình

đêm

những linh hồn vô định

vẫn bền bỉ kiếm tìm

chốn ẩn cư

miền lạ.

        (Nghe đêm)

         Nhưng có lẽ sự bền bỉ kiếm tìm nhất trong thơ anh là món nợ quá vãng món nợ với những người mẹ người lính suốt thời chiến tranh dai dẳng:

Miền Trung là ai?

Tôi nhìn người mẹ

hoá đá vẫn khăn tang

                                        (Miền Trung nhớ bạn)

Tuổi xanh muối bạc vầng tóc mẹ

bạn không về

                      chống gậy

                                       mẹ xuôi tay

nén nhang cháy cong hình dấu hỏi

trước nấm mồ tôi người có lỗi

       (Dấu lặng 2)

Nếu ngày đó mảnh bom to chút nữa

Hồn ta giờ chắc hẳn cũng phiêu diêu

......

Nên mỗi lần vào dịp này tháng Bảy

Ta khóc người người hỡi có biết không?

        (Nhớ bạn)

      Nguyễn Sĩ Cứ không chỉ bị ám ảnh về cuộc chiến khốc liệt mà chính anh là một người lính. Ngay cả những huyền tích lịch sử đầy bi hùng của dân tộc trong lịch sử cũng hiện lên trong thơ anh như là vẫn còn ở sát gần đâu đó quanh cuộc đời này. Một Đêm Bạch Đằng "trong chiến thuyền cháy/ áo máu chiến binh/ nhuộm rực tà dương" một An Dương Vương "ôm hận xuống cửu tuyền" "gửi lại trời xanh câu hỏi lớn không lời"   một Loa Thành "con ốc biển khổng lồ/ hội tụ nghìn cơn bão/ một đêm phản trắc hiện hình"... đều là những ám ảnh không nguôi của người thơ đã mặc áo lính  một thời. Những ám ảnh không dẽ gì xoá nổi.

      Dù người ta có muốn trở thành nhà thơ hay không thì khi làm thơ người ta vẫn bộc lộ cái bản chất sâu thẳm trong tâm hồn mình. Đọc thơ ấy người ta nhận ra anh qua tâm hồn ẩn chứa trong từng câu chữ. Nguyễn Sĩ Cứ là một con người cả nghĩ và chân thực. Một con người không chỉ có trách nhiệm với chính mình mà còn có trách nhiệm với cả nỗi đau niềm lo của người khác:

Mẹ em phơi củi

Em phơi sách

Đời mẹ đời con phơi giữa trời

Mang mang ngầu lạnh phên hồng thuỷ

Làng trôi ra biển

Đói nghèo không trôi.

                                                                      (Phơi)

Tháng Ba ra phố

Chợt tiếng khẩn nài:

"Lạy ông đi qua lạy bà đi lại"

Nhận ra giọng nói làng mình

Tháng Ba..

như người mất máu.

                                                                (Tháng Ba)

        Một người thơ  có nỗi đau buốt nhói tưởng như quá tỉnh lại đôi lần để lộ "gót Asin" của đam mê:

Em đi áo tím qua cầu

Nhuộm ta tímcả sắc màu Huế thơ

                                                              (Với Huế)

Ta về uống nắng thành cây

Uống hương thành gió

Uống say thành lời.

                                                     (Lại về cùng Huế)

Mắt huyền trời ạ đừng lúng liếng

Kẻo mà...

                 chết đuối cả Mùa Thu.

                                                             (Mùa cổ điển)

         Để rồi nhận ra một sự thật trong một nỗi buồn say:

Thế là

khô khát và...

Mưa

Thế là

son phấn dối lừa và...

Em

Thế là

sao ướt và...

Đêm

Thế là

trăng rớt xuống thềm và...

Say.

                                                  (Say)

       Và có lúc thốt ra tự bạch như một người phẫn chí:

Đời người mấy trận mưa chan

Mấy phen nắng lửa thì tàn cuộc chơi?

Thà về đếm hạt mưa rơi

Và nghe cỏ hát những lời vô vi

                                                                      (Tự khúc)

       Ấy là lúc anh muốn thoát ra ngoài những đua chen phù du nơi trần thế? Nhưng cuộc đời thì vẫn thế như quả đất vẫn chẳng ngừng xoay. Và con người vẫn phải vật lộn với cả chính mình cho đến lúc nhận ra:

Cuộc phù thế chỉ như là đám bụi

Rồi cũng ba thước đất dưới cỏ mềm.

                                                            (Cuộc phù thế)

Thế kỷ này chúng ta chạy như điên

Vẫn hướng đích đám côn trùng dưới cỏ.

                                                             (Côn trùng)

        Nguyễn Sĩ Cứ đã đẩy sự chiêm nghiệm đến chân tường để nhận chân cuộc sống. Và cuối cùng anh đã gửi lòng mình vào câu thơ tưởng nhớ một nhà thơ đàn anh mà anh vô cùng quý trọng:

Người đi...

Trang viết neo lòng

Câu thơ để lại trắng trong đời mình.

        (Nhớ nhà thơ Phùng Quán)

     Hình như khi làm thơ Nguyễn Sĩ Cứ cũng hướng tới điều đó. Hướng tới điều Chân điều Thiện điều Trắng Trong ở cõi lòng mình. Và thơ anh đã phần nào đảm trách được điều anh hướng tới. Thơ ấy có thể in thành tập để lưu lại cái phần hồn của người thơ dù anh có muốn trở thành thi sĩ hay không.

Hà Nội chớm Thu 2005

vokimngan

Chúc anh mạnh khỏe

Bây giờ em mới đọc và biết anh vừa mổ xong. Em chúc anh mạnh khỏe nhé !

hoahuyen

Biết anh đã đỡ thế là mừng lắm rồi anh yên tâm số anh phải sống ngoài trăm khỏe mạnh cơ vì anh còn nhiệm vụ vào cho được CLB 100.000.000 cơ mà
hehehe

Lê Trường Hưởng

Gửi hai lời chia buồn
Một lời chúc mừng luôn
Nhà thơ kiêm nhạc sĩ
Cái mạng vẫn...to hơn!

undefined

Văn Công Hùng

Thế là ổn rồi ơn giời cái món đáy lưỡi của bác chỉ ảnh hưởng đến việc uống bia dăm bữa thôi chúc mừng bác nhé. Còn bác Vu và bác Cứ đành vậy K thứ thiệt mà. Bác Nguyễn Đức Thiện cũng đang khó khăn lắm dù mới ra cuốn sách bác ạ.
Cứ là đại chúc mừng bác cái đã nhé.

Nguyên Hùng

Bác Tạo

Hôm trước ngồi với anh Hoàng Đình Quang anh Q nói hình như anh Tạo phải phẫu thuật gì đó em nói sáng nay mới thấy bác ấy post bài cơ mà. Vậy ra bệnh tình của anh là có thật nhưng việc phẫu thuật thì trễ hơn và cái chính là bác đã có thể ngồi tiếp bia bạn bè và vào blog vào trang web của mình.

Em xin chúc mừng bác đã vượt qua một con bệnh đồng thời cũng xin chia buồn với bác và gia đình hai bác Nguyễn Thắng Vu - Nguyễn Sĩ Cứ về sự ra đi của hai nhân vật đáng kính.

nguyentrongtao

Cám ơn các bạn thân quý đã chia sẻ. Hôm nay sáng ở nhà với con cháu chiều vào bv tiêm thuốc vì bv gần nhà và đến cả phòng "tự nguyện" cũng đầy ắp.

Ảnh sau khi mổ 12 tiếng: chụp cùng con gái Cẩm Ly và Nguyễn Đình Toán.

undefined

Chúc các bạn vui.

Hữu Kim

Kính bác Tạo mau bình phục

Anh đã mổ và đã khỏe rồi mừng quá. Mừng hơn lại quên mình mà quan tâm ngay đến bạn bè gặp nạn . Thật buồn vì hai bác yêu quý của chúng ta đã ra đi. mong anh mau chóng bình phục và lại thơ nhạc tràn lên cõi đời này.

PDT

Anh đã khỏe rồi mừng quá! Nhưng buồn vì hai người bạn yêu quý của chúng ta ra đi! Em cũng vừa mất một chị bạn đáng mến từ thuở thiếu thời vì bệnh hiểm nghèo. Mỗi ngày nghe một tin vui nhiều tin buồn làm ta choáng anh nhỉ!
Chúc anh mau ổn định sau ca phẫu thuật.
Quý mến

catbien

Thăm anh đọc entry với nỗi buồn mất đi những người bạn thân thiết trong cuộc đời này và những cơn bạo bệnh.
Thành tâm chia buồn cùng gia quyến!
Chúc anh sớm bình phục và luôn dồi dào sức lực như ngày nào.

Hà Vân

Em chúc anh nhanh chong bình phục.

Em xin chia buồn với anh - cầu mong linh hồn người bạn anh đã mất yên nghỉ thảnh thơi và người bạn anh đang ốm nặng dù có thế nào cũng bớt đau đớn.