37 NĂM TÔI MỚI GẶP THIẾU KHANH

Tao.ThieKhanh37 NĂM TÔI MỚI GẶP THIẾU KHANH

NGUYỄN TRỌNG TẠO: Khoảng 1973-1974 tôi tình cờ có được tập thơ Trong Cơn Thao Thức của Thiếu Khanh. Tập thơ đã rách bìa và cuối tập thấy ghi in ở Đà Nẵng 1971. Khi đó cuộc chiến tranh đang hồi ác liệt tôi là bộ đội và Thiếu Khanh chắc là "lính Cộng Hòa" - vì thơ anh là thơ của một người lính. Tập thơ của anh hấp dẫn tôi vì sự chân thật đến nghẹt thở của một người lính chiến. Từ chuyện hành quân nổ súng ném bom đến tin vợ sinh con khi ba đang trong trận đánh đều được anh viết chân thật và và lay động tận tâm can. Lúc đó tôi cũng đã làm thơ đã có thơ in báo và đang chuẩn bị in một tập thơ lính. Đọc Thiếu Khanh tôi giật mình khâm phục ước gì viết được những câu thơ gan ruột như anh. Những câu thơ đến giờ tôi còn nhớ:

"Nếu không có con
Biết lấy ai làm chứng cho ba đã có mặt trong đời"

Chỉ có người lính chiến mới nhận ra được cái điều tưởng như đơn giản ấy. Đạn bom đã cướp đi biết bao người lính trẻ "chưa một lần được hôn" (Phùng Quán) họ thành liệt sĩ hay thành vô danh trong suốt cuộc chiến tranh dài như là họ chưa hề có mặt trong đời. Bởi vì cuộc chiến thật khốc liệt không biết sống chết lúc nào:

"Véo vào da thịt thấy đau
Da thịt còn đau - dấu hiệu sống còn"

Và cái nghịch lý chiến tranh đã tạo nên biết bao bi kịch người lính kể cả tình yêu mà mình luôn nâng niu trân trọng:

"Anh đi ném bom xé nát trăm miền
Rồi về dưới đó mua cành hoa nhân tạo
Sáng mồng một Tết tặng em"

Những câu thơ chua chát và cay đắng thật hiếm có trong cuộc chiến!

Nhiều lần tới Đà Nẵng tôi hỏi thăm xem có ai biết Thiếu Khanh không. Năm 1984 nhà thơ Đoàn Huy Giao (con rể nghệ sĩ Hoàng Châu Ký) bảo tôi là có biết anh nhưng không biết Thiếu Khanh hiện đang ở đâu. Rồi lâu quá tôi nghĩ chắc anh vượt biên hoặc đi ra nước ngoài theo diện HO. Tuy vậy thỉnh thoảng tôi vẫn đọc những câu thơ của anh khi nói chuyện về thơ lính. Những câu thơ luôn nhận được sự đồng cảm và thán phục của công chúng.

Mãi đến đầu 2010 trên một chuyến xe chở đoàn nhà văn từ Hà Nội đi dự Đêm Thơ Quốc Tế ở Hạ Long tôi ngồi ghế trước anh ngồi ghế sau mà không hề biết nhau. Xe gần đến Tuần Châu tôi hỏi anh tên gì? Anh rất hiền từ nói tên là Thiếu Khanh khiến tôi ngạc nhiên vô cùng. Và khi biết tên tôi anh cũng ngạc nhiên không kém. Hóa ra sau này Đoàn Huy Giao cũng đã kể cho Thiếu Khanh là tôi đã có lần tìm anh.

Tôi đọc thuộc những câu thơ gần 40 năm của anh và anh gật gù đọc nối tiếp. Anh bảo nhiều bài thơ xưa anh không còn nhớ nữa nhưng những câu thơ tôi thuộc thì anh vẫn nhớ. Hóa ra anh vẫn ở Việt Nam. Sau chiến tranh anh đi làm rẫy 22 năm rồi mới xuống Sài Gòn làm nghề dịch sách văn học sách từ điển và vẫn thầm lặng làm thơ. Thơ của anh vẫn nồng hậu và lãng đãng chất lính hào hoa xưa. Xưa "Yêu em ta bỗng thành thi sĩ/ Thơ lính hong ngời mắt mỹ nhân" và nay thì: "Chỉ hai đứa mình cũng đủ thành giao hưởng/ Mỗi nốt vui khởi xướng cả trăm bè".

Chúng tôi du thuyền ra Hạ Long ngồi cáp treo lên Yên Tử rồi chụp ảnh kỷ niệm hai người lính hai chiến tuyến xưa nhưng thơ thì không còn ranh giới nào cả bởi thơ là điểm gặp nhau chung nhất của con Người.

Chiều nay tôi nhận được mail và tấm hình anh gửi. Lòng cảm động như nhận thư của người yêu. "Sự gặp gỡ của hai chúng ta trong dịp này khiến tôi hết sức xúc động nó làm cho những ngày ở Hà Nội của tôi thật có ý nghĩa mà nếu trước đó tôi không đi dự chắc là tôi không biết mình đã đánh mất một điều gì. (Tôi đã định không đi dự hội nghị này vì ... sợ không kịp hoàn thành một tác phẩm đang dịch dở dang. Về tới nhà tôi vội lao vào làm việc ngay cho kịp). Tấm ảnh Tạo gửi tôi năm người chúng ta thật đẹp và tất cả cùng rất vui. Tôi cũng gởi cho Tạo tấm ảnh chúng ta chụp ở núi Yên Tử. Tôi nhớ chúng ta có chụp một tấm ảnh nữa trước cổng Thiền Phái Trúc Lâm (?) nhưng tôi chưa tìm ra!"

Vâng 37 năm người viết và người đọc mới gặp nhau mà như đã chơi với nhau từ lâu lắm...

Hà Nội 21.1.2010


37 năm mới gặp nhau.



5 nhà thơ: Nguyễn Hoa Thiếu Khanh Hoàng Hưng Nguyễn Trọng Tạo Hữu Thỉnh.

THIẾU KHANH: Tên thật Nguyễn Huỳnh Điệp. Sanh năm 1942. Tại Bình Thạnh Tuy Phong - Bình Thuận. Hiện cư ngụ tại Sài Gòn.

TÁC PHẨM ĐÃ XUẤT BẢN :

·  Thơ: Khơi Dòng (chung với Thu Lâm và Nguyên Thi Sinh Montreal Canada 1968)

·  Trong Cơn Thao Thức (Da Vàng - Đà Nẳng 1971). Tác phâm được in tại Đà Nẵng vì đó là quê hương người bạn đời của nhà thơ.

·  Một số tác phẩm dịch thuật Từ Điển Cụm Từ Việt-Anh (ký Nguyễn Huỳnh Điệp).

lv

lv

These high quality Replica Bags are a rarity and are only available in the most exclusive high-end Replica Bag online and retail boutiques.

nguynchng

Kính mượn nơi nầy của anh Nguyễn Trọng Tạo để gửi vài dòng tới anh Điệp xin cảm ơn.

Kính anh Điệp em là Phát vẫn thường uống cà phê cùng anh ở quán bà Thành Cẩm lệ những tháng ngày anh lưu lạc trở về chốn cũ một thuở...iêu thương. Quá lâu chẳng được gặp lại anh nơi nầy cũng tan tác theo đà ...đổi mới chỉ biết anh vẫn khỏe là mừng cho em gửi lới thăm chị Phương Anh cùng Nguyễn Hoàng Đông Phương con anh với nhé bên nhà nhau một thời với những " mùa xuân có hoa rau muống" nói vậy là anh nhớ ra liền là ai. Kính chào anh.

Đào trọng Nhân

Hồn lính nhà thơ

Điều gì sao mà không rung động trước những bài thơ mà Nguyễn trọng Tạo viêt ra. là người lính sinh ra và lớn lên miền quê xứ Nghệ mang phong cách chất phát đã làm cho hồn thơ của anh thêm đậm dà thi vị phải chăng với những người lính tăng thêm sức mạnh và nhìn vào tương lai để xây dựng và bảo vệ tổ quốc biên cương và hải đảo

Sơn Triều

Tại sao?

Anh NTT và anh TK kính mến

Đọc bài viết về cuộc gặp của hai nhà thơ Việt tri âm trong 37 năm lòng tôi rất xúc động. Tôi là một người hoàn toàn không có năng khiếu về thơ nhưng tôi rất yêu cái đẹp của thơ vì tôi nghĩ những bài thơ luôn nói lên nỗi lòng và cảm xúc thật của nhà thơ.

Hai anh kính mến

Đọc bài viết của anh NTT trong lòng tôi vừa xúc động vừa vang lên hai tiếng "tại sao". Xin mạn phép chỉ nói lên suy nghĩ của mình ngoài ra không có ý gì khác.

Tại sao dân tộc Việt có những tâm hồn đẹp và nhân ái như các anh và còn nhiều nữa lại phải trải qua bao cuộc xung khắc triền miên cho đến tận bây giờ.

Tại sao với những con người Việt như các anh và tôi tin những người lính khác cũng như vậy dù ở chiến tuyến nào cũng đều có tấm lòng của con người Việt lại phải lao vào cuộc chiến và tại sao lại xảy ra cuộc chiến này.

Tại sao cái đẹp cái nhân ái đó chắc chắn làm cho con người sẽ sống có ý nghĩa hơn đẹp hơn dù có nghèo chỉ hiện diện rất ít trong cuộc sống hàng ngày trong lúc nhiều điều ngược lại thì ở đâu cũng gặp. Trong mỗi con người cũng vậy phải nén lại những nỗi niềm chỉ để thổn thức còn cũng phải sống cuộc đời trần trụi này.

Thật sự đọc bài của anh NTT tôi vừa cảm động vừa hỏi tại sao và vừa rất buồn.

Kính.

N.H. Sơn
Người Huế có biết đến anh NTT.

Thieu Khanh

Cám ơn tình cảm và lời chúc mừng tốt đẹp của các bạn dành cho sự “tao ngộ” hiếm có của hai chúng tôi mà nó đã khiến bản thân tôi hết sức bồi hồi xúc động. Cái tình của Nguyễn Trọng Tạo một người làm thơ cầm súng dành cho tôi một người làm thơ cầm súng khác ở phía đối diện mà anh không biết mặt từ 37 năm trước tự nó đã là một bài thơ có lẽ đẹp hơn mọi bài thơ viết về tình tri âm tri kỷ người ta đã viết từ trước đến nay. “…hai người lính hai chiến tuyến xưa nhưng thơ thì không còn ranh giới nào cả bởi thơ là điểm gặp nhau chung nhất của con Người.” (NTT). Ngoài điều đó ra chúng tôi – chúng ta – còn có một điểm chung lớn nhất: Chúng ta là người Việt Nam. Chúng tôi gặp nhau trong thơ nhưng chính là gặp nhau trong tình tự dân tộc ấy.
Các bạn có thể đọc tập thơ “Trong Con Thao Thức” ở đây:
http://www.luanhoan.net/thoVN/ThoToanTap/pdf/thoThieuKhanh.pdf

Và đây là bài thơ "Hạnh Phúc Chúng Mình" cho Catbien gặp lại hai câu thơ mà anh đã trích theo NNT:
http://phanchautrinhdanang.com/BAIVO/Hanhphucchungminh.htm

Thiếu Khanh

Trần Ngọc Tuấn

Anh Ơi!
Bài viết của anh về nhà thơ TK làm em khóc (khóc như chưa hề được khóc). Em cám ơn anh nhiều lắm.

TB: Nhớ thơ anh Bùi Minh Quốc…” Chỉ có thơ thôi/ Với cường quyền đối mặt/ dân tộc này đang vỡ nợ tự do/ Ôi! Em gái Trường Sơn 18 tuổi? Em nghĩ gì sau cặp mắt kiên trinh?/ Em nghĩ tới tương lai tương lai tươi thắm ngọt lành/ Tương lai ấy giờ anh sống dở/ Quay mặt vào đau cũng phải ghìm cơn mửa/ cả một thời đểu cáng đã lên ngôi…”

Năm mới em chúc anh viết nhiếu. Và thằng em của anh bao giờ cũng yêu quý anh.

Em
Trần Ngọc Tuấn.

vandinhhung

Tôi có một lần được dẫn một anh bạn về từ Canda đến nhà Nguyễn Trọng Tạo. Tên anh là Huỳnh Khôi bút danh là Quế Sơn. Tôi biết anh qua nhà thơ quá cố Trịnh Thanh Sơn. Khi chúng tôi đến nhà anh NTTạo anh Quế Sơn đọc ngay hai câu thơ NTT viết năm 1969. “Trăng trên cao vẫy người lên dốc/ Người lên rồi thấy trăng dưới thấp/ Lại vẫy trăng lên".

Ngày ấy nếu tính thời gian thì câu thơ được anh sinh viên Việt Nam Cộng Hòa đọc thơ của anh lính cộng sản cũng có bề dày 32 năm thua cuộc này 5 năm.
Không hiểu Thơ đến từ đâu cho những cuộc hội ngộ thật đẹp này nhỉ?

FAN của NTT

Bài quá hay.

Không một lời (hàm ngôn) nào được nói ra nhưng nó lại thể hiện sức mạnh của Thơ.

Ngọng lưỡi

Ng­ười ta thường đánh mất những thứ vô giá mà không hay biết. Thật may là NTT được trời xui khiến đã tìm được TK sau 37 năm. Xin chúc mừng NTT xin chúc mừng TK.

H Giang

Cuộc gặp của hai người lính Việt hai nhà thơ Việt thật tuyệt vời! Anh Tạo ơi ! nếu không có Thơ thì các anh chẳng bao giờ gặp nhau và biết đâu sẽ vẫn còn là sự hằn học khó chịu của hai chiến tuyến xưa cũ...?
Chúc mừng các anh!